DIỄN ĐÀN CỦA LỚP CAO CẤP LÝ LUẬN CHÍNH TRỊ - HÀNH CHÍNH K32D

Latest topics

» Cả nhà khỏe không?
Tue Nov 25, 2014 9:27 pm by xuancuong2510

» Buồn nơi dành cho những ai đang thấy buồn.
Sat Mar 30, 2013 1:10 pm by Thịnh Ánh Tần

» Where are you?
Tue Mar 19, 2013 5:04 pm by baothinh

» Cháu chào các pác ạ!
Tue Mar 19, 2013 4:57 pm by baothinh

» MỌI NGƯỜI ƠI, ĐI ĐÂU HẾT RỒI
Thu Nov 01, 2012 4:26 pm by Viet-QNam

» phu nu va kien truc
Mon Jun 25, 2012 11:32 am by Thịnh Ánh Tần

» Hỗ trợ "tạp chí"
Tue Apr 17, 2012 2:41 pm by Viet-QNam

» Cafe mot minh !
Sun Mar 11, 2012 9:36 pm by Thịnh Ánh Tần

» Điếu chào anh Việt!
Wed Feb 01, 2012 12:45 pm by Viet-QNam

November 2017

MonTueWedThuFriSatSun
  12345
6789101112
13141516171819
20212223242526
27282930   

Calendar Calendar

RSS feeds


Yahoo! 
MSN 
AOL 
Netvibes 
Bloglines 

    THƠ TÌNH PÀ CON ƠI!

    Share

    Nhâm - Nhi đồng

    Tổng số bài gửi : 3
    Join date : 21/02/2011

    THƠ TÌNH PÀ CON ƠI!

    Bài gửi  Nhâm - Nhi đồng on Wed Feb 23, 2011 9:04 am


    AI RỒI CŨNG PHẢI HỌC CÁCH CỐ QIÊN ĐI MỘT NGƯỜI

    Là giấc mơ chòng chành vụn vỡ

    Những yêu thương như thuỷ tinh sắc lạnh găm lút vào lòng

    Là bài thơ đêm cô đơn dang dở

    Viết giữa những tiếng thạch sùng khô buồn chắc lưỡi, cho chỉ một độc giả là bóng tối gượng mở tự xem

    Là những ngày mặt biển đầy bão giông

    Bình yên nơi đâu cho một cánh buồm lạc đường chới với?

    Úp mặt vào cổ tích xa diệu vợi

    Thương hải âu chiều thảng thốt sóng lồng xô

    Là hiểu rằng buộc phải đẩy người ấy ra thật xa

    Như cách tự cầm dao cứa vào tay mình lặng lẽ

    Tập mỉm cười phía sau những giọt lệ

    Không còn khắc khoải bầm môi

    Ai rồi cũng phải học cách cố quên đi một người…

    Một yêu thương mà mình yêu thương nhất

    Dẫu sẽ bầm đau như thân thể của một cái cây bật gốc

    Làm kẻ độc hành đi trong chiều gió ngược

    Nhưng vì cuộc đời nói đó là điều cần thiết

    Nên dằn lòng đem nhớ gửi vào quên

    Dẫu biết chật hẹp một cõi thế gian

    Sẽ bước gần nhau trong dòng đời tấp nập

    Vẫn dõi trông nhau, để thấy bình yên với người làm lòng mình hạnh phúc

    Vẫn yêu thương tràn ngập – nhưng mang màu sắc mới khác xưa…

    Hát bài hát một mình, và đi về dưới những cơn mưa

    Không cần một người che giùm chiếc ô, bàn chân trần trên con đường lạnh trơn vẫn không trượt ngã

    Mỉm cười, tự thắp lửa

    Gửi những nguyện cầu mỗi ngày âm thầm về phía một người ta phải cố quên

    Note: Quên một người khó vậy làm sao quên 78 người? hehe, nên ứ thèm quên, nhớ dai thui, ặc ặc!

      Hôm nay: Fri Nov 24, 2017 4:22 pm